Tôi có một thẻ đen VIP( truyện full tác giả Ngôn Lỗi Lỗi) - Chương 20
Thạch Lỗi đang hưởng thụ bữa tối mà anh dùng một trăm hai mươi tệ mình kiếm được để tính tiền, đồng thời cũng là phần cuối cùng của hạn mức bốn vạn tuần này.
Mà hạn mức cuối tuần, nếu không có gì bất ngờ xảy ra thì hẳn là tám vạn, Thạch Lỗi đã nghĩ kỹ sẽ sắp xếp tám vạn này như thế nào.
Không cần biết như thế nào, một tuần tiếp theo hẳn là sẽ trôi qua rất nhẹ nhàng.
Đã ba tuần cầm được thẻ đen, dường như mỗi một ngày Thạch Lỗi đều trải qua hoảng hốt run sợ, đang hưởng thụ tiền tài mang đến cuộc sống tốt đẹp, đồng thời cũng vì vậy mà lo lắng hãi hùng. Nếu như cho phép anh lựa chọn, Thạch Lỗi vẫn sẽ chọn loại không có tiền như trước kia, nhưng cuộc sống lại yên tĩnh.
Nhân loại chính là mâu thuẫn như vậy, lúc không có tiền sẽ muốn tiền, thế nhưng lúc có tiền, lại vì thế mà phiền não.
Không nhớ ra được là ai đã nói, vấn đề có thể sử dụng tiền để giải quyết đều không được gọi vấn đề, trước kia Thạch Lỗi đối với cái này thờ ơ, nhưng bây giờ, anh thật sự đã hiểu được câu nói này. Thật sự có thể trở thành vấn đề, vốn dĩ không phải là tiền có thể giải quyết được. Thật sự giống như việc anh gặp được thẻ đen, chỉ sợ nhiều tiền cũng không thể làm Quyền Trượng bỏ qua anh.
Tiếp xúc với Quyền Trượng mấy lần, Thạch Lỗi cũng coi là lục lọi ra một ít quy tắc. Ngoại trừ những cái Quyền Trượng nói cho anh biết, và hạn mức mỗi tuần nhất định phải dùng ở nơi nào mới có thể phù hợp với quy tắc, Thạch Lỗi còn biết, bây giờ mình trong mắt Quyền Trượng, chỉ là một nô lệ ở cấp lính mới. Tấm thẻ đen này chắc là cũng có đẳng cấp, hoặc là nói sẽ giao phó cho người sở hữu một đẳng cấp.
Lính mới thì đại khái cũng không tính là đẳng cấp.
Thạch Lỗi lo lắng là hạn mức của lính mới đã cao như vậy, đợi đến lúc cấp một thậm chí cấp hai, vậy hạn mức còn không biết cao thành ra cái gì? Có lẽ là một tuần hơn trăm vạn? Ngoại trừ mua nhà mua xe, Thạch Lỗi thực sự nghĩ không ra làm thế nào mới có thể tiêu hết hạn mức hơn trăm vạn trong một tuần.
Cũng may Thạch Lỗi là một đứa ngốc lớn mật, bên trong tính cách lại có một loại tính tình không quan trọng, nếu không, chỉ là đối với thời gian sợ hãi tương lai, đã có thể đè bẹp cậu.
Bây giờ Thạch Lỗi, đã lười đi suy nghĩ về chuyện sau này, ít ra anh biết một điều, Quyền Trượng cũng không hi vọng quá nhanh sẽ phải xóa bỏ anh. Toàn bộ việc này, đối với Thạch Lỗi mà nói là đe dọa đến tính mạng, nhưng đối với Quyền Trượng mà nói, vẻn vẹn chỉ là một cái trò chơi mà thôi. Lực lượng mà Quyền Trượng có, vốn dĩ Thạch Lỗi không cách nào tưởng tượng nổi.
Nhưng nếu Quyền Trượng cũng không hi vọng phải xoá bỏ anh quá sớm, như vậy Thạch Lỗi tin tưởng hạn mức sau này, cũng sẽ không tăng trưởng nhanh chóng đến tình trạng không cách nào hoàn thành. Ít ra, tấm thẻ đen này sẽ cho anh đầy đủ thời gian để trưởng thành, để cho anh học tập dùng tiền như thế nào.
Đây quả thực là một chuyện cười, dùng tiền, thế mà cũng phải học tập.
Mà trước đó, Thạch Lỗi luôn luôn cho rằng dùng tiền tựa như là bản năng sinh tồn giống như đói bụng phải ăn cơm, buồn ngủ thì đi ngủ.
Bởi vì đã tiện thể giải quyết được hạn mức cuối tuần, tâm tình của Thạch Lỗi rất là vui vẻ, ở trong tình trạng nguy cơ tứ phía, một tuần bình tĩnh, thật đúng là đáng quý.
Nuốt xuống miếng đồ ăn cuối cùng, Thạch Lỗi buông đũa xuống, chấm dứt suy nghĩ.
Lấy điện thoại di động ra, mở Wechat ra theo thói quen, muốn xem vòng bạn bè một chút có ai đăng mấy cái video ngắn hay là câu chuyện mới nào không, nhưng vừa mở Wechat ra, lập tức nghe được một tiếng “tinh tông” vang lên.
Có người yêu cầu thêm anh làm bạn.
Chị hai.
Đây là biệt danh của đối phương, Thạch Lỗi nhìn lướt qua id Wechat, chỉ là một dãy số, chắc là một cái số điện thoại di động, nhìn không ra cái gì.
Vòng bạn bè ở trạng thái mở, Thạch Lỗi thuận tay nhấp vào, lập tức thấy được một khuôn mặt thanh tú hình như hơi quen mắt.
Một tỷ hình bên trong vòng bạn bè dường như đều là tự chụp, nhiều loại dễ thương, tóc đen thẳng dài, khuôn mặt thanh tú, mười lăm mười sáu tuổi, nhìn qua thật đáng yêu.
Chỉ là, cô gái này là ai? Vì sao nhìn khá quen?
Rất nhanh, Thạch Lỗi nhớ tới nữ luật sư dáng người đầy đặn kia, khuôn mặt thanh tú này, giống bà ấy đến sáu bảy phần. Nhưng tuổi tác không đúng…
Chị hai…
Đột nhiên Thạch Lỗi ý thức được, cái Wechat này hẳn là của Trương Tịnh Tịnh. Cũng là lúc này, Thạch Lỗi mới ý thức tới tên của Trương Tịnh Tịnh, thật ra cũng chính là Trương Hai Hai, Hai, đúng vậy chính là Hai, Trương Mai Mai, người này đặt tên cho con gái thật đúng là tùy tiện.
Nhìn không ra, cô gái này thế mà dáng dấp củng không tệ, mẹ của cô vốn là xinh đẹp như vậy, dáng dấp của con gái đẹp mắt hình như cũng không khó lý giải, mà lại, con gái lớn lên giống mẹ, vốn là đạo lý hiển nhiên.
Nếu đã biết là ai, Thạch Lỗi liền đồng ý yêu cầu của bên kia.
Dường như ngay tại lúc Thạch Lỗi vừa chấp nhận yêu cầu của Trương Tịnh Tịnh, một tin nhắn lập tức nhảy ra ngoài.
“Anh đoán tôi là ai?”
“Dù sao, tôi cũng là thầy của em, hình như cũng là người em nên dùng kính ngữ.”
“Thế mà đoán được, xem ra trang điểm đậm cũng không che được vẻ đẹp trời sinh của tôi (Một cái biểu tượng cảm xúc tự yêu mình).”
Thạch Lỗi thuận tay gửi tới một cái biểu tượng nôn mửa, lười đánh chữ.
“Vậy, ngày mai anh sẽ còn tới dạy tôi không?”
Hả? Tính nết thay đổi rồi? Xem ra bị những lời trước đó xúc động rồi.
Hoặc là, mị lực của tôi quá mức loá mắt, đến mức làm cho một cô gái nổi loạn lạc đường biết quay đầu lại, thật sự là công đức vô lượng nha, giá trị của nhan sắc quả nhiên là vạn năng. Thạch Lỗi càng thêm tự luyến nghĩ.
“Cái này phải để mẹ em quyết định, nếu như ngày mai bà ấy điện thoại cho tôi, tôi sẽ đi thôi.”
Suy tư một chút, Thạch Lỗi cảm thấy đã đồng ý làm gia sư, nên hoàn thành công việc này, mặc dù Thạch Lỗi nhận công việc bán thời gian này chỉ vì khẩn cấp, sau này có lẽ vĩnh viễn cũng sẽ không thiếu mất mỗi lần chỉ là một trăm hai mươi tệ thù lao như vậy. Làm đến nơi đến chốn đi, cũng tỉnh ngộ một cô gái đang yên đang lành tự dưng sa đọa.
“Vậy tốt, ngày mai gặp lại! Đúng rồi, anh cảm thấy cách ăn mặc trong vòng bạn bè của tôi bây giờ, anh thích loại nào?”
“Sạch sẽ là tốt.”
“Được rồi, ngày mai đến sớm nha chú! Muah! (Một cái biểu tượng con thỏ nhảy nhảy nhót nhót quay người rời đi)”
Mắt Thạch Lỗi tối sầm lại, chú? Em mẹ nó xác định là đang gọi tôi? Tôi năm nay mới hai mươi mốt, cũng chỉ lớn hơn em năm sáu tuổi, chú? Mà cái muah cuối cùng kia là có ý gì? Em, một con bé xấu xa tuổi vị thành niên, xác định biết chuyện gì xảy ra sao?
Tâm trạng đang tốt, lại bị con bé này ảnh hưởng.
Lúc mười hai giờ, Thạch Lỗi mặc dù xác định đã sử dụng hết hạn mức, nhưng vẫn đi hỏi Quyền Trượng chuyện gì xảy ra liên quan tới bảy trăm tám kia. Kết quả, Quyền Trượng nói cho anh biết, bởi vì trong máy tính mà anh mua, hệ điều hành được cài đặt là bản lậu.
“Tất cả bản lậu đều là kẻ địch của bản gốc, cho nên, một bộ hệ điều hành bảy trăm tám, nhất định phải khấu trừ trong hạn mức chi tiêu.” Lời lẽ của Quyền Trượng vô cùng chính nghĩa, Thạch Lỗi cảm thấy mình vô cùng đáng xấu hổ.
Trở lại ký túc xá, Thạch Lỗi dùng di động đọc sách một lát rồi đi ngủ.
Đọc sách đương nhiên phải lên trang Qidian, đồng thời Thạch Lỗi cũng đã nạp tiền vào trong tài khoản Qidian, trải qua sự cố hệ điều hành là bản lậu, Thạch Lỗi thề, sẽ không cần bất cứ cái hình thức bản lậu nào nữa. Bản lậu đáng chết, xém chút nữa hại chết người.
Đúng, ủng hộ bản chính, mọi người đều có trách nhiệm, bản lậu đáng xấu hổ, xin ủng hộ đọc bản chính.
Sáng sớm tỉnh lại, mở ứng dụng ngân hàng trên điện thoại ra, thật tuyệt, quả nhiên là tám vạn tệ.
Thạch Lỗi nằm ở trên giường cười lạnh liên thanh, nếu như không phải mình đã nghĩ kỹ làm sao tiêu tám vạn tệ này, có lẽ lại vì cái này mà đau đầu một tuần lễ đây.
Chủ động gọi điện thoại cho Trương Mai Mai, nếu như hôm nay không cần anh đi làm gia sư, anh lập tức chuẩn bị đi tiêu hết tám vạn tệ này.
Bộ máy tính Alienware đắt nhất ở quảng trường Đức là hơn tám vạn tệ, bởi vì có thể giảm giá, thực tế hơn bảy vạn tệ là đã có thể tới tay, còn lại mấy ngàn tệ, xài cũng không có gì khó khăn. Chỉ là, lần này nhất định phải nói rõ ràng với nhân viên cửa hàng, nhất định phải lắp đặt hệ điều hành bản chính.