Xếp hạng
N/A, it has 0 monthly views
Vỹ Chu Đào đưa tay ra mông phủi phủi nhẹ cố gắng tự nhiên ngồi xuống. Bà Tần thấy vậy đánh nhẹ vào mông cô, trách mắng: “Có là gì đâu, đây không phải nhà của con hay sao?” “Um, vâng ạ.” Vỹ Chu Đào lúng túng ngồi co ro như con mèo, sợ rằng ông Tần bất ngờ xuất hiện thì cô chỉ có nước bị đuổi việc, cô hối: “Bà có cần gì thì cứ nói đi ạ.”