Cô Vợ Nhỏ Của Ngôn Tổng Lạnh Lùng ( truyện full tác giả Han Na) - Chương 8 Bữa Cơm
Tối hôm đó, cô bé vẫn là không thể đi được vì anh ta rất gắt gao nhất quyết không cho cô bé đi trong hôm nay,
Cô bé sau đó mới gọi cho chị trợ lý, bảo mình không thể đi được, còn kêu chị trợ lý chờ mình, khi nào dùng cơm xong cô sẽ tìm cách trốn ra ngoài,
Cũng là chiều hôm nay, bà Tiêu Kỳ tức là mẹ của Ngôn Đế Diệp, bà ở công ty nghe được quản gia bảo hôm nay Cố Nam Nguyệt sẽ ở lại Ngôn gia, nên bà ngay lập tức vui mừng mà sắp xếp công việc để về sớm,
Bà trước lúc về, còn ghé qua khu siêu thị để mua một ít nguyên liệu để làm những món mà cô bé thích ăn do bà nấu,
Vì con bé vốn từ nhỏ đã được bà nấu cho ăn từng ngày khi bà nhận con bé về nuôi dưỡng, nên bà đã nhìn con bé dần lớn lên xinh đẹp, và ý nghĩa xa hơn là muốn con bé trở thành con dâu của mình nữa,
Thế mà năm đó, thằng con trời đánh của bà lại bảo con bé xưng hô gọi chú kêu cháu, còn đưa con bé qua Mỹ lúc nó chỉ mới mười lăm tuổi,
Bà sau đó đưa tay lên trán mà thở ra một hơi, sau đó bà lại nghĩ đến con mình quả thật rất giống với chồng bà khi còn trẻ,
Lúc sau bà cuối cùng cũng mua được một đóng thực phẩm, còn bảo người giúp việc đưa vào bên trong cho bà và chuẩn bị tất cả ở dưới bếp, vì bị sẽ đích thân xuống nấu,
Bà vừa mới bước vào thì đã nhìn thấy Ngôn Đế Diệp, từ trên lâu đi xuống mà hỏi, “Mẹ, hôm này sao người lại về sớm thế ạ “
Bà nhìn thấy Ngôn Đế Diệp trước mặt, bà liền cau mày lườm lạnh lùng nói, “Mẹ nghe con bé Nghiệt ở lại hôm nay, nên sắp xếp thời gian về nấu bữa cơm cho con bé “
Nghe bà nói xong, anh ta cũng không nói gì thêm nữa mà chỉ gật đầu một cái,
Lúc này cô bé được nghe tiếng của bà Tiêu Kỳ, thì ngay lập tức chạy xuống, còn vui mừng mỉm cười với bà, “Phu nhân, người về rồi ạ “
Bà Ngôn nhìn thấy cô bé hớn hở vui vẻ, bà cũng vui lắm, sau đó đột nhiên bà trở nên nheo mày mà chỉ vào trán cô bé mắng nhẹ, “Con bé này, chạy như vậy sẽ nguy hiểm lắm đấy biết không hả “
Cô bé liền mỉm cười, còn khéo léo đưa tay lên như thành tâm xin lỗi bà, và ngoan ngoãn muốn theo bà vào bếp,
“Con xin lỗi, phu nhân con phụ người nhé “
Bà tất nhiên là đồng ý rồi, con cùng cô bé đi vào, và cả hai điều đi vào bếp không thèm để ý đến sự hiện diện của Ngôn Đế Diệp mà bỏ lại một người với vóc dáng cao to được xem như người vô hình,
Cố Nam Nguyệt dường như là đang học hỏi những gì bà chỉ dạy từng món anh, và bà thật sự rất vui vì cô bé chịu học hỏi,
Cứ thế cả hai người trong bếp điều trò chuyện rất vui rất hợp nhau và nói chuyện điều rất ăn ý, nào là bà hỏi cô bé có thuận lợi trong công việc làm diễn Viên hay không, và học hành có bị trục trặc khi vừa làm diễn Viên còn lại đi học,
Cô bé chỉ mỉm cười lắc đầu bảo không sao, vì có những thứ như thế này cô bé mới cảm thấy hầu như mình được sống,
Cả hai đang chăm chú nấu ăn dưới bếp rộng lớn, thì ở phía xa lại có một người đàn ông đứng nhìn Cố Nam Nguyệt đang cười rất tươi,
Trong bàn cơm Cố Nam Nguyệt hầu như nói chuyện rất vui vẻ với bà Tiêu Kỳ, nhưng cô bé lại ít nói chuyện với Ngôn Đế Diệp,
Anh ta trong bàn ăn, mà cứ nhìn cô bé không thôi, trong lúc hỏi thì cô bé lại tránh ánh mắt của anh mà trả lời đại vài từ qua loa,
Cứ thế trong lúc ăn cơm, anh ta có để ý nhìn thấy cô bé đưa tay lên xem đồng hồ, rồi lại xem điện thoại, như là đang chờ người nào đó gọi đến, anh ta thật sự không thích tính cách này của cô bé, nhưng mà vẫn kiềm chế bản thân để không thể tức giận vì là đang trên bàn ăn,
Một lúc sau ăn cơm xong, cô bé đang tìm cách để có thể ra ngoài, thế là trong lúc này điện thoại của Ngôn Đế Diệp có người gọi đến, anh ta dĩ nhiên ngay lập tức ra ngoài nghe máy,
Quả nhiên đây là cơ hội của cô bé, Cố Nam Nguyệt nhanh chóng xin thưa với bà Tiêu Kỳ là mình có việc gấp nên phải đi liền,
Bà Tiêu Kỳ chưa kịp phản ứng lên tiếng để kéo cô ở lại, thì đột nhiên cô bé hôn lên má bà một cái rồi mỉm cười chào bà mà nói, “Phu nhân, con đi đây ạ, cảm ơn vì bữa cơm của người, con yêu người ” nói xong cô bé nhanh chóng chạy đi ra ngoài,
Bà Tiêu Kỳ tất nhiên không thể ngăn cô bé được mà cứ để cô bé đi, lúc này tay bà chạm lên mặt mình mà mỉm cười rồi mắng nhẹ, “Con bé ngốc “
Bà rất vui là vì đây là đã lâu lắm rồi, bà mới nhận được nụ hôn ấm áp từ con gái nuôi của mình, bà lúc này liền thở một hơi thật sự dài, vì cảm thấy hối hận vì năm đó không cố gắng ngăn cản, Ngôn Đế Diệp đưa cô bé qua Mỹ,
Lúc này bà chỉ cảm thấy trách bản thân mình,
Hiện tại có rất nhiều website ăn cắp truyện của Tamlinh247.com khiến tốc độ ra chương bị chậm hoặc ngừng ra chương mới !!!
Hãy quay lại ủng hộ Website Tamlinh247.com để chúng tôi ra truyện nhanh và sớm nhất nhé. Xin cảm ơn !