Cô Vợ Nhỏ Của Ngôn Tổng Lạnh Lùng ( truyện full tác giả Han Na) - Chương 7 Lẩn tránh
Cô bé ngồi trên xe không nói một tiếng nào cả, chỉ hướng gương mặt nhìn về phía cửa mà kiềm nén nước mắt của mình,
Sau đó lúc này Ngôn Đế Diệp, không biết phải mở miệng nói như thế nào, thì ngay lúc này, điểm dừng đèn giao thông thì đột ngột nhìn thấy tiệm bánh, anh ta mới lên tiếng, “Nguyệt, cháu thích bánh ngọt phải không “
Cố Nam Nguyệt im lặng, nhưng chỉ có thể lắc đầu, sau đó cô bé liền nhớ ra sinh nhật của mình nên tâm trạng trở lại bình thường rồi mới hỏi chú ta, “Chú, thứ tư tuần sau, chú có thể sắp xếp, cùng đi chơi với cháu được không ạ “
Anh ta lúc này lạnh lùng từ chối cô,là vì ngày hôm đó chính là ngày kết hôn của anh ta, anh còn bảo cô bé sắp xếp thời gian đến, “Không được, ngày hôm đó là ngày hôn lễ của chú, cháu hãy cũng sắp xếp tham dự đi “
Cố Nam Nguyệt giật mình khi nghe đến ngày độ anh ta kết hôn, cô bé liền đau lòng đến sắp rời nước mắt, thế nên cô bé lại cố gắng động lại nước mắt trên đôi mi ấy mà lên tiếng, “Cháu… Cháu rất bận, chắc sẽ không tham dự đâu, xin lỗi chú “
Ngôn Đế Diệp cau mày, tầm nhìn cũng không hướng về cô bè, mà chỉ thở mạnh nói, “Vừa nãy sao cháu lại bảo chú cùng đi chơi với cháu, rồi lại nói mình bận “
“Chú, chú thật sự không nhớ…” Cô bé lúc này rất đau lòng, mà cười khổ một tiếng, cuộc sống thật trêu ngươi, vì sao lại phải là ngày đó, vì ngày đó quả thật chính là ngày sinh nhật của cô, lại càng khiến cô đau đớn hơn là anh ta lại không nhớ ngày sinh nhật của cô bé,
Nghe câu nói nữa chừng của cô bé, anh ta cũng không quan tâm cô bé muốn nói gì thêm, sau đó vẫn là lời nói lạnh lùng nói với cô bé, “Sắp xếp thời gian, đừng vắng mặt “
Lúc này tài xế ngừng xe, ngay lập tức lên tiếng, “Thiếu gia đến nhà rồi ạ “
Vừa ngừng xe, cô bé đã mở cửa chạy ra, lúc ra ngoài còn bướng bỉnh trả lời và chạy thật nhanh chóng nhà, “Cháu không hứa với chú “
Anh ta không phát hiện cô bé đang khóc, nên đã quát lớn tiếng, vì cứ nghĩ cô bé đang bướng bỉnh nổi loạn,
“Nguyệt… Nguyệt, đứng lại cho chú “
Ngôn Đế Diệp cau mày bước xuống với dáng vẻ bực mình, anh ta định đuổi theo cô bé để nói rõ mọi chuyện, thì đột nhiên bước vào nhà thì nhìn thấy Tần Bách Hợp, nhào đến người anh ta, “Diệp, em đến rồi nè “
Lúc này Ngôn Đế Diệp cau mày khó chịu đẩy cô ta ra mà lạnh lùng lên tiếng, “Sao lại đến đây, anh đã dặn em lúc đến ngày kết hôn thì cả hai đừng gặp nhau kia mà “
Tần Bách Hợp cô ta hụt hẫng khi bị anh ta đẩy ra, nhưng không vì vậy mà khiến cô ta từ bỏ mà thêm một lần ôm choàng lấy anh mà nói, “Em nhớ anh thôi mà, mà cô bé cháu gái của anh hình như đã khóc rồi đấy, anh đã làm gì con bé rồi sao “
Anh ta nhìn cô ra một cách lạnh lùng, nói xong còn đẩy cô ta ra khỏi người mình, “Không cần em quản, mau đi về đi “
Cô ta tức giận khi bị anh ta đối xử như vậy, dù vậy cô ta vẫn thích, và đây cũng không phải là một hay hai lần anh ta làm vậy với cô,
Còn về Cố Nam Nguyệt ấm ức mà ở trong phòng mình nức nở, sau đó nhớ lại lời của chị trợ lý nói, mà ngay lập tức nín khóc,
Sau đó cô bé lúc này được nhận một nhắn tin từ Thẩm Bạch Sênh, là lời nhắn hỏi thăm cô, còn chúc cô buổi chiều tốt lành nữa,
Cô bé xem tin nhắn của Thẩm Bạch Sênh liền tâm trạng vui trở lại, còn tự động gọi điện cảm ơn anh ấy,
Cả hai nói chuyện rất lâu sau đó mới có thể ngừng, và rồi cô bé lại được chị trợ lý gọi cho mình,
Chị bảo là đang chờ cô bên dưới cổng nhà, vì còn một lịch hẹn chụp ảnh trong ngày hôm nay nữa,
Cố Nam Nguyệt, nghe xong liền bảo chị chờ thêm một chút, cô sẽ ra ngay, vậy mà trong lúc cô bé mở cửa phòng, thì bên ngoài Ngôn Đế Diệp đã đứng ở bên ngoài, với gương mặt anh ta rất khó chịu, “Nha đầu, giờ này còn muốn đi đâu, không ăn cơm à “
Cố Nam Nguyệt ngay lập tức giật mình mà giả vờ mỉm cười lên tiếng, “Chú, cháu còn có buổi chụp ảnh, phải đi liền ạ “
Cô bé nói xong, chú cô chưa kịp phản ứng, thì cô đã nhanh tay đẩy anh ta rồi rời đi,
Thế nhưng chú ấy im lặng không nói gì mà nắm chặt tay cô bé kéo trở lại, và bị áp vào góc tường,
Cô bé hốt hoảng, và sợ hãi khi bị chú ấy áp vào tường, và ánh mắt của cả hai điều nhìn nhau, “Chú… Chú muốn làm gì, cháu thật sự có việc “
Anh ta liền trở nên thái độ hức một tiếng, rồi lại cau mày chỉ trích mỉa mai cô bé, “Nha đầu, cháu từ khi nào lại biết nói dối “
Cô bé lúc này lập tức giật mình, và thắc mắc tại sao chú ấy lại nói như vậy, cô bé liền nhanh miệng giải thích, “Chú, cháu không có nói dối “
Anh ta lúc này vẫn không tin, mà còn dùng ánh mắt lạnh lùng nói tiếp, “Vừa nãy không phải cậu ta gọi điện cho cháu hay sao “
Cố Nam Nguyệt lúc này liền ngượng ngùng, và phát hiện chú đã nghe lén chuyện mình nói với Thẩm Bạch Sênh, cô bé liền cau mày tra hỏi, “Chú, sao chú biết, chú nghe lén cháu nói chuyện “
Anh ta lúc này phát hiện mình đã mất tự chủ nên đã nói ra, sau đó anh ta mới tự đánh lãng hướng, “Là chú vô tình nghe được, nói tóm lại cháu không được đi “
Cố Nam Nguyệt nhìn chú hình như có gì đó không đúng, quả nhiên chú ấy đang ghen đây mà, cô bé lúc này đột nhiên tươi cười mà nhón chân lên, tay choàng qua cổ anh ta ôm lấy, “Chú, chú đang ghen sao, chú thừa nhận chú có tình cảm với cháu đúng không ạ “
Ngôn Đế Diệp ngay lập tức cau mày, liền trở lại với dáng vẻ lạnh lùng, nhưng lại nhẹ tay kéo cô ra rồi nói, “Ăn nói tầm bậy, tối hôm nay cháu hãy ở đây đi, ở lại ăn cơm, thì muốn làm gì thì làm “
Nói xong anh ta tức giận mà rời đi xuống dưới nhà chính,
Hiện tại có rất nhiều website ăn cắp truyện của Tamlinh247.com khiến tốc độ ra chương bị chậm hoặc ngừng ra chương mới !!!
Hãy quay lại ủng hộ Website Tamlinh247.com để chúng tôi ra truyện nhanh và sớm nhất nhé. Xin cảm ơn !