Cô Vợ Nhỏ Của Ngôn Tổng Lạnh Lùng ( truyện full tác giả Han Na) - Chương 4 Chú Thật Tàn Nhẫn
- Home
- Cô Vợ Nhỏ Của Ngôn Tổng Lạnh Lùng ( truyện full tác giả Han Na)
- Chương 4 Chú Thật Tàn Nhẫn
Cố Nam Nghiệt rời khỏi khách sạn, và chuẩn bị về Ngôn gia, nhưng cô không muốn đối diện với chú ấy như thế nào đây, ngồi trong xe cô thật sự tim đập rất nhanh,
Một lúc sau cuối cùng cũng đến biệt thự xa xỉ của Ngôn gia, chị trợ lý thì tất nhiên là sẽ không vào cùng cô rồi, nên đã để cô bé ở ngoài cổng, rồi chị ấy mới rời khỏi,
Cố Nam Nguyệt đứng bên ngoài hít một hơi thở ra một thật mạnh, sau đó mới bấm chuông,
Một lúc sau cánh cổng được mở ra, người bên trong bước ra đón cô là Ngôn Đế Diệp,
Cố Nam Nghiệt đứng trước người đàn ông cao to, cô nhìn lên rồi lại lãng tránh ánh mắt của anh ta rồi nói, “Chú, cháu đến rồi “
Ngôn Đế Diệp với thân hình cao to đứng trước mặt cô với dáng vẻ cau mày lạnh lùng lên tiếng, “Sao đến trễ vậy, chú đã bảo đến sớm một chút, bà rất muốn gặp cháu đấy “
Cố Nam Nguyệt liền ngượng cười với anh, còn giấu sự đau bên trong lòng mà nhận sai, “Cháu… Cháu xin lỗi “
Nhìn thấy cô bé cố tình ngượng cười, cùng với dáng vẻ lãng tránh ánh mắt của anh, nên không muốn nói gì nữa, đành bảo cô đi vào, “Mau vào đi “
Cố Nam Nguyệt nghe lời liền gật đầu rồi nhanh chóng đi vào nhà, phía sau theo cô là chú của cô,
Cô vừa mới bước vào cửa nhà rộng lớn họ Ngôn, thì bên trong lại có một người đàn bà độ khoản hơn năm mươi tuổi, dịu dàng bước đến thật nhanh ôm lấy cô vào lòng, “A Nguyệt, con về rồi à “
Cô bé được bà chào đón rất tốt, vì con bé vốn là bà nuôi dưỡng từ nhỏ mà, nên bà xem con bé nhỏ con gái nhỏ của mình vậy,
Cố Nam Nguyệt mỉm cười ngoan ngoãn lễ phép mà cúi chào bà Ngôn, “Dạ, con chào lão phu nhân, con xin lỗi vì vừa về không thể thể về nhà chào người được “
Bà khua tay lắc đầu không chấp nhất, còn kéo cô đi vào ghế sofa ngồi, “Không sao, không sao, con bé ngốc này, ta biết con rất bận mà “
Bà nhìn thấy Cố Nam Nguyệt về, bà thật sự rất vui, vì đã hơn hai năm kể từ khi Ngôn Đế Diệp đưa cô bé qua Mỹ, bà chỉ có thể nói chuyện với cô thông qua bằng chiếc điện thoại gọi video call với nhau mà thôi, nên bà rất nhớ cô bé,
Bà Ngôn ngồi cạnh cô bé, nói chuyện với cô bé rất vui vẻ, “Nhóc con, Diệp nói với ta là con đã về, nên ta đã bảo nhà bếp nấu những món con thích rồi đó “
Cố Nam Nguyệt rụt rè ngại ngùng nói,
“Dạ, cảm ơn lão phu nhân “
Bà Ngôn cau mày khi cô nói lời khách sáo, mà búng vào trán cô bé rất mạnh
“Cảm ơn gì chứ, chúng ta là người nhà mà “
Cô bé giả vờ đau mà ôm trán mỉm cười vui vẻ với bà Ngôn, thì Ngôn Đế Diệp cũng ngồi đối diện nhìn cả hai nói chuyện rất vui vẻ, nhất là anh ta nhìn Cố Nam Nguyệt rất lâu,
Anh ta cảm thấy cô bé ngày nào còn nhỏ, cũng chính tay anh ta đưa cô bé ra nước ngoài, hai năm không gặp cô bé, nay cô đã trưởng thành, thành thiếu nữ rồi,
Sau đó lúc này đột nhiên từ đâu người phụ nữ xuất hiện, mà ôm lấy vai của Ngôn Đế Diệp, còn khiến anh ta giật mình,
Ngôn Đế Diệp nhìn cô ta mà lạnh giọng một tiếng, “Đến rồi sao “
Phản ứng của cô ta dường như đã quen với thái độ này, tuy vẫn làm cho cô run lên một cái,
Sau đó cô ta nhìn về hướng phía bà Ngôn, thấy cô bé lúc trưa xông vào phòng làm việc, sau đó mới hớn hở nói, “Oh, đây là cháu của anh à, đây là con bé lúc trưa đến tìm anh, lúc chúng ta làm xong chuyện đó đúng không “
Bà Ngôn bị làm cho mất hứng khi bà đang nói chuyện vui vẻ, liền nhìn về phía cô ta, cau có khó chịu mãng,
“Im ngay cho ta, không biết xấu hổ “
Nghe thấy mình bị mắng, cô ta liền ngậm miệng lại, mà cúi đầu sợ hãi,
“Mẹ, chào người, con mới đến “
Bà Ngôn vẫn cau mày gay gắt với cô ta mà nói, “Đến rồi thì vào ăn cơm luôn đi “
Trên bàn ăn, bà Ngôn không ngừng vui vẻ nói chuyện cùng với cô bé, mà không màng đến cả hai người còn lại, cứ xem họ như tàng hình,
Cô gái sắp kết hôn cùng với Ngôn Đế Diệp, tên là Tần Bách Hợp, là con gái út của nhà họ Tần,
Cô ta ngồi cạnh Ngôn Đế Diệp, cau mày khó chịu khi nhìn thấy bà Ngôn với con bé nói chuyện rất vui vẻ,
Thế nhưng điều cô khó chịu nhất chính là Ngôn Đế Diệp cứ nhìn Cố Nam Nguyệt mãi mà chẳng rời mắt,
“Nguyệt, con đã về đây lâu dài, vậy thì về nhà đi con, ở khách sạn mãi cũng không tốt, ta cũng không yên tâm “
Cố Nam Nguyệt cúi đầu ngại, sau đó nhìn hướng người chú đối diện, rồi lại nhìn về hướng bà Ngôn ngại ngùng, mặc dù cô bé sống ở đây từ nhỏ, nhưng cô biết Ngôn Đế Diệp sắp lấy vợ, mình vẫn ở đây sẽ không hay lắm, “Lão phu nhân, như vậy không được đâu ạ, chú đã sắp kết hôn rồi, cháu ở đây không tiện đâu ạ “
Bà Ngôn Nhìn hướng đối diện lườm cả hai một cái, sau đó còn nói lời mỉa mai,
“Có gì không tiện, đây là nhà của con, ai dám không cho “
Cả hai bị bà trừng mắt, tuy nhiên chỉ có Tần Bách Hợp là giật mình sợ bà, còn Ngôn Đế Diệp thì cứ đang tập trung uống chén canh, sai đó mới lên tiếng,
“Cháu cứ về lại nhà, ở khách sạn không an toàn đâu “
Cố Nam Nguyệt tuy nghe anh ta nói như vậy, nhưng vẫn né tránh ánh mắt của chú ta, cô bé liền biện cớ, “Cháu biết, nhưng chỗ cháu quay phim rất xa vời nhà, nên sẽ không thể về thường xuyên đâu ạ “
Ngôn Đế Diệp im lặng nghe cô bé nói lời biện cớ là muốn tránh mặt anh ta, nhưng lúc này Tần Bách Hợp đột nhiên lên tiếng, “Đến ngày đám cưới, cháu nhớ sắp xếp thời gian đến tham gia đấy nhé”
Đột nhiên nghe đến điều này, giống như mũi tên đâm thẳng vào tim cô bé vậy, nó ngay lập tức nhói đau,
Biết mình không thể kiềm chế được tình hình lúc này nên đã thất lễ đứng lên nói, mặc dù cô bé chỉ ăn được một chút,”Cháu… Cháu ăn xong rồi, cháu lên phòng đây ạ “
Bà Ngôn bất ngờ khi cô bé không ăn nữa, bà liền lên tiếng, “A Nguyệt, nhưng cháu vẫn chưa ăn được bao nhiêu kia mà “
Biết mình đã thất lễ trên bàn ăn, nhưng cô bé không chịu được nữa rồi, sau đó cô cố nén giọng mình nói, “Lão phu nhân, con xin lỗi vì ngày mai con phải đến gặp những người trong trường quay phim, cần phải dậy sớm ạ “
Bà Ngôn liền hiểu chuyện và thái độ mỉm cười với cô, sau đó mới xoa đầu cô bé, “Vậy cháu ngủ ngon nhé “
Cô bé liền ngoan ngoãn gật đầu, còn mỉm cười với bà, rồi mới nhanh chóng rời đi,
Lúc này đột nhiên Ngôn Đế Diệp đứng dậy, rồi liền đi theo cô bé, “Nguyệt, đợi chú “
Cố Nam Nguyệt nghe tiếng gọi của chú, cô bé nhanh chóng nén tâm trạng, giả vờ tiếp chuyện, nhưng vẫn là thái độ né tránh ánh mắt, “Chú, chuyện gì thế ạ “
Ngôn Đế Diệp lo lắng quan tâm đến cô từ khi về nhà, và nhìn thấy cô bé cứ đeo kính suốt, “Cháu không sao chứ, sao lại đeo kính, bị cận sao “
Cố Nam Nguyệt đứng trước anh ta, cô được chú hỏi thăm nên cảm thấy vui lắm, nhưng cô sao lại cảm thấy chua xót đến như vậy chứ, “Cháu… Cháu không sao, chú đừng quan tâm đến cháu “
Lại tránh ánh mắt của anh ta, Ngôn Đế Diệp bực mình, vì cả ngày hôm nay cô bé điều tránh ánh mắt của anh, bây giờ đang đứng trước anh cũng vậy, anh ta bực mình nhanh chóng nâng cằm cô lên mà xem, “Sao lại không quan tâm, chú là chú của cháu đấy “
“Cô bé bất ngờ hành động của Ngôn Đế Diệp, nên hốt hoảng vùng vẫy nhẹ mặt mình mà hét lên một tiếng, Ah, Chú “
Anh ta quả nhiên đoán đúng, có vấn đề ở mắt con bé, nhưng anh ta không biết nguyên nhân nên cáu gắt lạnh lùng hỏi ,”Mắt cháu sao bị đỏ rồi, cháu nói thật đi, cháu bị làm sao “
Cố Nam Nguyệt mím chặt môi kiềm nén trong lòng, lại tránh né ánh mắt của anh ta, sau đó cố giữ bình tĩnh rồi mỉm cười trả lời, “Cháu… Cháu chỉ bị đau mắt thôi, chú đừng lo nha “
Ngôn Đế Diệp, cau mày khi nhìn thấy vẻ mặt đỏ ửng kèm theo mắt cứ động một chút nước mắt, khiến anh ta dao động, “Chú đưa cháu đi bệnh viện “
Cố Nam Nguyệt lắc đầu từ chối, bảo mình sẽ ổn, “Không cần đâu ạ, chú đừng quan tâm cháu nhiều quá “
Ngôn Đế Diệp cau mày, cáu gắt lạnh lùng nói. “Sao cháu lại bướng bỉnh đến như vậy chứ, nghe lời đi “
Cô bé khẽ cau mày, không chịu được sự kiềm nén trong lòng mà cười khổ,
“Chú, chú muốn biết nguyên nhân vì sao mắt cháu lại đỏ đúng không ạ “
Ngôn Đế Diệp nhìn thẳng mặt cô bé im lặng không biến sắc,
Cô bé nhìn anh ta im lặng liền cau mày, sau đó tháo kính ra, cô bé rưn rưn nước mắt, rồi nhón chân lên theo bản năng mà choàng cổ anh ta, tiếp tục cười khổ nói, “Là vì cháu đau lòng mà khóc rất nhiều đấy, chú, chú đừng lấy vợ được không, chú đã hứa với cháu, khi nào cháu lớn lên, chú sẽ lấy cháu làm vợ kia mà, sao bây giờ chú lại lấy người khác”
Ngôn Đế Diệp bị cô thần phục bưởi gương mặt, nhưng anh ta vẫn lãng tránh lời nói của cô bé mà lạnh lùng đẩy nhẹ cô ra, “Cháu cũng mệt rồi, về phòng nghỉ đi “
Sau đó anh ta còn lạnh lùng quay đi, để lại cô bé rất đau lòng mà khóc nức nở,
“Chú… Chú thật tàn nhẫn “
Hiện tại có rất nhiều website ăn cắp truyện của Tamlinh247.com khiến tốc độ ra chương bị chậm hoặc ngừng ra chương mới !!!
Hãy quay lại ủng hộ Website Tamlinh247.com để chúng tôi ra truyện nhanh và sớm nhất nhé. Xin cảm ơn !