Cô Vợ Nhỏ Của Ngôn Tổng Lạnh Lùng ( truyện full tác giả Han Na) - Chương 20 Từ Chối Món Quà
- Home
- Cô Vợ Nhỏ Của Ngôn Tổng Lạnh Lùng ( truyện full tác giả Han Na)
- Chương 20 Từ Chối Món Quà
Ngôn Đế Diệp bất lực nhìn cả hai rời đi, anh ta cũng liền đi sau đó, lúc bước lên xe, trợ lý Kim của anh liền hỏi “Ngôn Tổng, ngài đã thuận lợi đưa quà cho tiểu thư rồi ạ “
Nghe những lời của trợ lý Kim, anh ta mới chợt giật mình nhớ ra là hộp quà trong túi vẫn chưa tặng cho cô bé,
Anh liền lấy ra từ trong túi Áo mà nhìn nó mãi, chợt anh ta bảo trợ lý Kim chạy đến trường quay của, cô bé ngay lập tức,
Sau đó một lúc sau vừa đến, anh ta liên đưa bó hoa và hộp quà cho trợ lý, còn bảo với cậu là hãy đưa nó cho Cố Nam Nguyệt,
Trợ lý kim nghe thì sắc mặt cũng trở nên có chút bất ngờ, nhưng lại nghe theo lời căn dặn mà ôm lấy bó hoa và chiếc hộp đi vào,
Lúc này chị trợ lý Từ, từ ngoài cửa đi vào nơi trang điểm, rồi đến gần cô lên tiếng, “Nguyệt, trợ lý Kim của Ngôn Tổng đến tìm em “
Tiếp theo đi sau chị trợ lý Từ, là trợ lý Kim cũng tiến đến gần cô, trên tay còn cầm bó hoa, mà mỉm cười nói, “Tiểu thư, chào cô “
Cố Nam Nguyệt nhìn cậu ta mỉm cười, “Anh có việc gì không ạ “
Trợ lý Kim lịch sự cúi chào cô, trên tay cầm bó hoa nhẹ nhàng đưa đến cho cô, “Ngôn Tổng bảo tôi đến, căn dặn tôi đưa cho cô những món quà, mong cô nhận ạ “
Cố Nam Nguyệt nhìn bó hoa, lại cầm lấy chiếc hộp mở ra nhìn thấy thứ đồ bên trong, thì ngay lập tức đóng lại rồi trả lại cậu ta, “Tôi không nhận, anh đem trả lại cho chú ấy đi “
Sở dĩ cô trả lại những món quà, là vì hoa mà cô thích nhất thì Ngôn Đế Diệp lại quên, còn về chiếc hộp quà thì bên trong lại là sợi dây chuyền y hệt cái cô đang đeo, là sợi dây chuyền Thẩm Bạch Sênh đã tặng cô trước đó,
Trợ lý Kim gương mặt trở nên khó xử, lúng túng, “Như vậy thì không hay lắm… “
Lúc chưa nói hết, lại bị người khác bước vào cắt ngang lời, đó là cô trợ lý của Thẩm Bạch Sênh cô ấy bước vào trên tay lại cầm theo một bó hoa cúc trắng đưa cho cô và lịch sự nói, “Cố tiểu thư, cậu Thẩm bảo tôi đem hoa đến cho cô như lời hứa ạ “
Cố Nam Nguyệt liền nhận ngay bó hoa còn vui vẻ mỉm cười cảm ơn cô ấy, “Cảm ơn chị “
Sở dĩ cô bé không nghĩ gì nhiều mà nhận ngay là vì đó là hoa mà cô rất thích nhất,
Chị trợ lý của Thẩm Bạch Sênh vui mừng vì cô bé nhận bó hoa, thì cô đã hoàn thành nhiệm vụ, sau đó cúi chào cô rồi quay đi, “Vậy tôi đi trước, chào cô? Cố tiểu thư “
Cô bé tươi cười rồi nhìn cô đi, sau đó mới quay hướng trợ lý kim liền nói, “Anh đi đi, và nói với chú là tôi xin lỗi “
Trợ lý Kim thất vọng và khó xử với nhiệm vụ mà Ngôn Đế Diệp giao, sau đó mới cúi chào cô rồi ôm những thứ quà rời đi,
Nhìn tất cả rời đi, thì chị trợ lý của cô liền nhỏ nhẹ lên tiếng, “Nguyệt, sao em lại làm như vậy “
Cố Nam Nguyệt nhìn bó hoa cúc trắng liền cau mày nhẹ, rồi nói, “Em từ giờ trở đi, không nhận những thứ quà từ chú ấy nữa “
Cô bé nói xong liền nhìn xuống bó hoa mà buồn bã, là vì tại sao người ngoài như Thẩm Bạch Sênh chỉ một lần là nhớ đến hoa cô thích, còn anh ta là người từ nhỏ cô ở bên cạnh đến lớn, vậy thì tại sao lại không nhớ chứ, đã vậy còn ngày sinh nhật của cô cùng ngày giỗ của ba mẹ anh ta lại càng không nhớ, nên cô
Chị trợ lý hiểu tâm trạng của cô lúc này mà chỉ nói một câu rồi không nói nữa, “Chị hiểu rồi “
Lúc này trợ lý Kim từ bên trong đi ra, trên tay vẫn còn cầm theo bó hoa hồng đỏ và hộp quà đi vào trong xe,
Ngôn Đế Diệp thấy vậy liền cau mày lên tiếng, “Tại sao lại đem trở ra, có chuyện gì “
Trợ lý Kim cúi thấp đầu mà nói, “Xin lỗi Ngôn Tổng, tiểu thư nhất quyết không nhận hoa của ngài “
Anh ta nghe đến cô từ chối hoa và quà của anh, anh ta liền cau mày bực mình, rồi dựa vào ghế thở dài, xoa đầu tự nói,
“Tại sao lại như vầy, trước giờ con bé không bao giờ từ chối những món quà mình tặng kia mà “
Trợ lý Kim đang lái xe thì nghe những lời nói thì thầm của anh, mà lên tiếng, “Tôi thấy lần này, ngài đã sai rồi ạ “
Anh ta im lặng không nói gì cả, anh ta mới buồn bã bảo trợ lý Kim đưa mình đến quán bar, sau đó còn lấy điện thoại của mình gọi cho Châu Lăng Phong,
Châu Lăng Phong lúc này ngồi trong văn phòng, thì nhìn thấy Ngôn Đế Diệp gọi mình đến quán bar, sau đó anh bỏ cuộc họp sắp bắt đầu mà đi đến đó, lúc đến thì thấy anh ta đang uống rượu, “Sao giờ này lại rảnh rỗi gọi tôi ra đây vậy, có chuyện gì sao “
Ngôn Đế Diệp im lặng nhìn anh tiếp tục uống vài ly, còn tiện tau rót cho Châu Lăng Phong,
Châu Lăng Phong nhìn anh ta chán chường và nhìn bó hoa cạnh anh, liền dự đoán ngay, “Nha đầu từ chối quà của cậu à “
Anh ta trầm tư dựa vào sau ghế tay đưa lên trán, rồi uống vài ngụm rượu mới nói, “Con bé thật sự ghét tôi thật rồi “
Châu Lăng Phong lúc này không im lặng nhìn anh ta như vậy mà tiếp tục làm chính mình và cô bé đau lòng mà uống ngụm rượu lên tiếng, “Diệp tôi là bạn cậu, nói cậu đừng giận tôi, tôi thấy nha đầu thật sự rất thích cậu, sao cậu lại luôn luôn lạnh lùng với cô bé, làm tổn thương cô bé hết lần này đến lần khác vậy, lần này tôi thấy cậu thật sự rất sai rồi đó “
Nói xong lời mình rồi chỉ thấy Ngôn Đế Diệp im lặng mà chỉ cúi đầu uống rất nhiều rượu
Hiện tại có rất nhiều website ăn cắp truyện của Tamlinh247.com khiến tốc độ ra chương bị chậm hoặc ngừng ra chương mới !!!
Hãy quay lại ủng hộ Website Tamlinh247.com để chúng tôi ra truyện nhanh và sớm nhất nhé. Xin cảm ơn !