Cô Vợ Nhỏ Của Ngôn Tổng Lạnh Lùng ( truyện full tác giả Han Na) - Chương 2: Bất Ngờ Đau Lòng
- Home
- Cô Vợ Nhỏ Của Ngôn Tổng Lạnh Lùng ( truyện full tác giả Han Na)
- Chương 2: Bất Ngờ Đau Lòng
Cô bé kiềm nén mà phải trở nên mạnh mẽ hơn, sau đó liền cất đi điện không cần xem nữa, mà tiếp tục nằm trên ghế mấy bay để ngủ một lúc,
Một lúc sau, được chị trợ lý gọi dậy vì máy bay đã hạ cánh đến nơi, cô nghe vậy liền thoải mái vì ngủ được một chút, sau đó mới theo chị trợ lý xuống,
Bước xuống sân bay, quả nhiên fan ở thành phố s này rất nhiều và hầu hết vẫn là lẫn nam và nữ,
Cô rất vui vì mình lại có fan ở đây, đã vậy còn nhiều hơn ở bên Mỹ, cô không ngừng lịch sự mà cúi chào các fan theo kiểu dịu dàng rồi tươi cười,
Các fan của cô ai nấy điều rất yêu thích cô, vì họ toàn theo dõi những bộ phim của cô khi còn là đóng vai phụ.
Họ thích cô vì diễn xuất và sự tôn trọng của fan và lịch sự lễ phép rất tốt, nên họ cực kỳ thích cô,
Cố Nam Nguyệt trong khi đang đi đến công ty Chu thị, thì cô đột nhiên lại muốn đề nghị với chị trợ lý một chuyện,
“Chị, em muốn đến công ty Ngôn thị “
Thế nhưng chị trợ lý lại không đồng ý, vì thời gian cô phải đến đúng giờ ký hợp đồng, “Nhưng em sắp đến giờ ký hợp đồng rồi đấy “
Cô bé mỉm cười, lung lay mảnh Áo chị trợ lý mà van xin năn nỉ, “Em đến đó để chào hỏi chú ấy một chút, dù gì cũng đã lâu rồi em mới về nước “
Cảm thấy mình không thể cứng lòng với cô được, mà bất đắc dĩ đồng ý,
“Thôi được rồi, chị cho em mười lăm phút nha “
Cố Nam Nguyệt liền tươi cười khúc khích ngay, “Dạ, cảm ơn chị “
Sau đó cả hai chuyển hướng đi đến công ty Ngôn thị,
Một lúc sau cũng đến công ty của Ngôn Đế Diệp, cô nhanh chóng đi lên phòng của chủ tịch,
Cô thư ký nhìn thấy cô bé đội một chiếc nón tai bèo mà từ xa tiến đến, cô ngay lập tức lên tiếng ngăn lại, “Cô bé, em cần giúp gì sao “
Cô bé nhìn thấy cô, liền lịch sự mỉm cười với cô mà từ từ nói, “Dạ chào chị, em muốn tìm chú…, à không là tổng giám đốc Ngôn ạ “
Cô bé định nói là muốn gặp chú Diệp, nhưng đột nhiên ngừng lại, vì ở công ty anh ta là Tổng giám đốc, nên không thể kêu tùy tiện được, cô bé mới đổi cách kêu gọi lại,
Cô thứ ký lúc này mới lắc đầu nhẹ, bảo cô không thể vào, vì bên trong phòng còn có khách,
Sau đó cô bé mới dùng lời dịu dàng để năn nỉ, thế nhưng lúc này, cô thứ ký mới rõ nhìn cô bé cảm thấy hơi quen quen, sau đó mới phát hiện cố bé là diễn viên Cố Nam Nguyệt,
Cô thư ký háo hức tươi cười khi gặp được cô ở đây, cô còn bảo mình là một fan của cô bé, cực kỳ rất thích cô bé,
Cố Nam Nguyệt nhìn cô thư ký háo hức, mà trong lúc thừa cơ hội mà nhanh chóng đi vào văn phòng tổng giám đốc,
Trong lúc đi vào phòng, cô bé liền nở nụ cười tươi tắn, gọi lớn một tiếng “Chú “
Thế nhưng nụ cười ấy cũng đã tắt lại vì ở bên trong cô nhìn thấy cảnh không nên thấy,
Đó là bên trong phòng cô bé nhìn thấy Ngôn Đế Diệp đang cài lại cúc Áo sơ mi, và quần vẫn chưa thắt dây nịt, sau đó là nhìn đến người phụ nữ ngồi trên bàn làm việc của chú ta, cũng đang kéo chiếc đầm lên,
Cô bé cũng hiểu được đó là chuyện gì đang sảy ra, cô chỉ biết tránh ánh nhìn mà đau lòng lắm,
Cơ thư ký lúc nãy bất ngờ bị cô bé làm mất cảnh giác, rồi phát hiện cô bé thừa cơ hội mà chạy vào nên cô đã hốt hoảng chạy theo cô “Ngôn tổng tôi xin lỗi, cô bé tôi không ngăn được “
Ngôn Đế Diệp nhìn thấy cô bé, mà không phản ứng bất ngờ, nhưng lại thở một hơi thật lạnh lùng, sau đó còn phẩy tay bảo cô thư ký ra ngoài, còn khiến anh cau mày rồi đi đến gần cô lạnh lùng hỏi, ” Sao cháu lại ở đây “
Cố Nam Nguyệt dù đau lòng, nhưng thân thể lại run sợ với ánh mắt của Ngôn Đế Diệp, mà lùi về sau, còn nói chuyện lắp bắp, “Cháu… Cháu nhận được bộ phim đóng ở trong nước, nên cháu phải về “
Anh ta tay vuốt tóc mình lên rồi lạnh lùng đáp lời cô, “Vậy à, làm tốt lên “
Cố Nam Nguyệt đứng hình như tượng mà chỉ biết cúi đầu cùng với chiếc nón, mà gật đầu nói, “Ừm, vậy thôi nếu chú bận thì cháu đi trước đây, nếu không cháu sẽ trễ giờ với người ta mất “
“Nếu cháu đã về, thì tối nay tranh thủ về sớm dùng cơm, chú có chuyện muốn nói với cháu “
Cô bé nghe vậy liền nén giọng trả lời, “Cháu biết rồi “
Cố Nam Nguyệt lúc nãy giật mình khi nghe những lời lạnh lùng của anh ta, mà hai mắt ứa nước mắt, cô cứ nghĩ mình đi đã lâu mới được về, chú sẽ phải vui mừng, nhưng không những chứng kiến cảnh không nên thấy, mà còn nhận được sự lạnh lùng của chú ấy,
Cô nắm lấy chiếc mũ kéo thấp xuống, còn đeo lại khẩu trang rồi quay đi, cô cũng may hôn nay đội chiếc mũ này, nên cô đã giấu được nước mắt của mình bên dưới chiếc mũ này,
Cô từ lúc lên xe, tinh thần vẫn không ổn định vị lòng cô đau lắm khi nhờ lại hình ảnh lúc nãy, nước mắt cứ thế ứa trên mi, nhưng mà cô cố nén để không cho nó chảy xuống,
Một lúc sau chị trợ lý cứ nhìn thấy cơ cứ đội mũ mà không tháo ra, cô liền kêu gọi cô bé, “Nguyệt, a Nguyệt “
Cố Nam Nguyệt thẩn thờ, cho đến khi giật mình vì chị trợ lý gọi mình, cô nhanh chóng nuốt nước mắt trở lại, mà vẫn trả lời chị, “Dạ, chị gọi em “
Chị trợ lý nhanh tay tháo nón cô ra, sao đó quả nhiên như cô nghĩ, hai mắt của Cố Nam Nguyệt đã đỏ hoe rồi, thế nhưng chị ta vẫn giả vờ hỏi cô, “Em sao vậy, hai mắt điều đỏ hết rồi nè, em khóc sao “
Biết ngay chị sẽ hỏi như vậy, chỉ sợ mình bị phát hiện nên dùng tay lau đi nước mắt rồ mỉm cười giả vờ nói dối,
“Em không sao đâu ạ, em chỉ buồn ngủ mà ngáp vài cái thôi, nên mắt em mới đỏ thôi “
Chị trợ lý cau mày, còn nhìn thẳng mặt cô bé mà nói, “Thôi nào, đừng giấu chị, chị biết hết đó, đưa mặt em đây chị giậm lại phấn cho em “
Chị trợ lý thật ra là biết hết mọi chuyện về cô, ngay cả chuyện của Cố Nam Nguyệt thích chú mình chị ta cũng biết
Và tình trạng lúc nãy chị ta cũng đoán được phần nào, chắc chắn cô bé sẽ bị tổn thương mà nức nở,
Hiện tại có rất nhiều website ăn cắp truyện của Tamlinh247.com khiến tốc độ ra chương bị chậm hoặc ngừng ra chương mới !!!
Hãy quay lại ủng hộ Website Tamlinh247.com để chúng tôi ra truyện nhanh và sớm nhất nhé. Xin cảm ơn !